Buồn vui chuyện nghề

buon-vui-chuyen-ngheTớ kể cho ấy nghe từ khi tớ gia nhập gia đình Niềm Tin Việt làm công việc chăm sóc khách hàng của Viettel với bao buồn vui khôn tả.

Ấy biết không từ 1 đứa con gái bướng bỉnh, nghịch ngợm và dữ như bà chằn mà ai cũng gọi là “chú”. Thế nên chẳng có anh nào ngó ngàng gì tới tớ,mà dẫu có thì cũng chỉ là để rủ chiều nay đi đá banh ở sân nào, hoặc là ấy nhờ tớ qua sửa dùm cái bóng đèn nhà.

Vậy mà nhờ công tác chăm sóc khách hàng mà tớ có điều kiện để “chăm sóc”, hoàn thiện bản thân tớ đấy. Tớ đã trở thành người điềm đạm hơn, mềm mỏng hơn đặc biệt là ấy cũng khen tớ là ăn nói có duyên, năng động, nhẹ nhàng và sâu sắc hơn. Nhưng có lúc ấy lại bảo tớ hâm, hic hic.Vì nhiều lúc tớ đang ngủ trưa, đang mơ màng thì ấy gọi vào điện thoại bàn nhà tớ, nghe chuông điện thoại tớ vội bắt máy lên nói tỉnh bơ:

- Dạ viettel danh số 45xx xin nghe. (Ấy ở bên kia cười khúc khích).
– Dạ Alo, alo anh chị cần em hỗ trợ vấn đề gì vậy ạ!
– Bên kia ấy vẫn cười.
– Nếu anh chị không cần hỗ trợ bên em xin phép gác máy trước khi cần thông tin vui lòng liên hệ lại, cảm ơn anh chị ạ!

Thế là tớ tắt máy ngon lành.Cúp máy xong tớ mới tỉnh ngủ sực nhớ là tớ đang ở nhà. Tớ gọi lại bị ấy chọc quê. Tớ chỉ biết cười trừ.

Một ngày nọ tớ đang ngủ thì ấy đến tự bao giờ, vì ngày đó hẹn nhau đi đá banh ở sân Gò Vấp xa quá nên ấy phải làm bác tài cho tớ. Đang ngon giấc, bỗng tớ ngồi dậy cầm lấy cái bóp đựng viết đang để bên cạnh “ALÔ”. Tớ mà alo là cả rừng cây nghe thấy, chứ đừng nói là ở tổng đài nhé. Thế là ấy được 1 trận cười no bụng. Khi nghe ấy kể lại mà tớ muốn độn thổ luôn.

Bình thường khi tớ và ấy hay gọi điện cho nhau thì ấy thường xuyên nghe được từ “vui lòng” từ tớ vậy ấy mới biết được tính chuyên nghiệp trong công việc mà tớ đang làm.Chưa hết khi ấy có vấn đề gì cần hỏi tớ thì tớ khai thác ấy như một khách hàng thật sự của tớ. Lâu dần tớ phát hiện ấy phát ngán vì tớ. Mỗi lần ấy muốn nấu món gì ăn, muốn gọi cho tớ để hỏi nhưng rồi suy nghĩ sao đó ấy lại thôi (vì tớ nấu ăn rất cừ mà). Ấy không nói nhưng tớ biết ấy sợ tớ lại bảo “anh vui lòng lấy giấy viết ra ghi lại giúp em” rồi tớ cung cấp cho ấy như hướng dẫn cài đặt dịch vụ bên tớ.

Thời gian trôi qua ấy đã cùng tớ vượt qua khó khăn, có lúc tớ tuyệt vọng muốn bỏ cuộc thì ấy động viên “nếu bỏ cuộc dễ dàng như thế thì đâu phải là bản lĩnh của “đấng nam nhi” và ấy luôn có sẵn những câu “ranh ngôn” cỗ vũ tớ “có công mài sắt có ngày nên xà beng”, hoặc “không đi bộ thì sẽ không có vết chân của kẻ lười biếng”, rồi “không có việc gì khó chỉ sợ mình không làm”, và rất nhiều “không có công việc khó chỉ có người không cố gắng làm mà thôi”.

Tớ thầm cảm ơn ấy thật nhiều – người hàng xóm Call Center. Và cảm ơn công việc chăm sóc khách hàng đã cho tớ thấy được tiềm ẩn trong một người bản tính như con trai lại có nét duyên thầm và bản chất vô cùng con gái và tớ thấy cuộc sống có nhiều điều thú vị đang chờ ta khám phá khi ta nhìn nhận một cách sâu sắc hơn.

Nga NTV 4673