Tâm sự của một admin

admin

Nhớ cách đây hơn 4 năm, tôi đã khá vất vả khi mang hồ sơ đi nhiều nơi để xin việc mà vẫn không tìm được công việc nào, khi ấy tôi chỉ mới vừa thi tốt nghiệp đại học xong nhưng chưa có kết quả. Sau một thời gian tìm việc mà không được, tôi rất nản và tôi quyết định đăng ký thi lấy bằng B Anh văn với hy vọng sẽ dễ kiếm việc hơn. Khi còn chưa đến ngày thi thì tôi nhận được cuộc gọi từ chị Kim Ngọc, thế là tôi trở thành thành viên của Niềm Tin Việt vào một ngày rất đẹp “Cá tháng tư”.

Ban đầu tôi không thích công việc này lắm vì lúc ấy, tôi không tự tin vào khả năng giao tiếp của mình nhưng cứ mỗi lần nghĩ đến cái cảnh thất nghiệp là tôi chỉ muốn đi làm thôi. Tôi nghĩ mình cứ làm tạm cho đến khi tìm được việc khá hơn. Những ngày đầu vào học việc đối với tôi cực kỳ chán nhưng rồi tôi cũng vượt qua nhờ những lời động viên của chị Ngọc và động lực “muốn đi làm” của bản thân.

Gần một tháng trôi qua, dù đã rất cố gắng nhưng tôi vẫn chưa thể biến những cuộc hẹn của mình thành hợp đồng, lại một lần nữa tôi muốn bỏ cuộc, nhưng làm như trời thương tình vì những nổ lực của tôi nên cuối cùng tôi cũng có được hợp đồng đầu tiên, cũng nhờ có sự trợ giúp của đồng nghiệp và quản lý. Tôi cảm thấy sung sướng đến không nói thành lời khi lần đầu tiên nhận được tin báo về là khách hàng của mình đã ký hợp đồng, dù mấy đứa đồng nghiệp cứ bảo “khao đi” trong khi tôi vẫn chưa nhận được đồng lương nào (vì chưa làm đủ tháng). Dường như may mắn thường đến với tôi vào những lúc tôi cảm thấy bế tắc nhất.

Tôi bắt đầu tự tin hơn với công việc và quên mất là mình đã từng có ý định rời khỏi nơi đó. Tôi bắt đầu yêu công việc, yêu những đồng nghiệp của mình, yêu quản lý của mình (chị Ngọc, chị Linh) vì những phần quà, những giải thưởng nho nhỏ nhưng thật ý nghĩa, hihi. Dần dần tôi thấy tự tin hơn với khả năng giao tiếp của mình (ít nhất là trên điện thoại), không còn khách hàng nào làm cho tôi thấy sợ hoặc làm tôi tức đến mất bình tĩnh, không còn cảnh cầm điện thoại gọi mà cứ trông cho đầu dây bên kia đừng bắt máy vì sợ người ta bắt máy lên mình không biết nói gì.

Tôi nhớ nhất cái ngày chị Ngọc nhắn tôi lên gặp PGĐ, lúc đó tôi làm chưa được 2 tháng, tôi cứ lo sợ không biết tin lành hay tin dữ, không biết PGĐ là ai, có khó không, gọi tôi để làm gì. Đến lúc gặp, tôi rất bất ngờ, đó chính là chị Linh, người mà trước đó tôi có gặp vài lần nhưng chẳng bao giờ tôi nghĩ chị giữ chức vụ to như thế, vì trông chị rất giản dị, bình thường chị ít cười nhưng mỗi lần chị cười tạo cho tôi một cảm giác rất thân thiện. Tôi còn nhớ có lần gặp chị ở quán cơm lúc ăn trưa, tôi hỏi:
– Chị làm công việc gì? (vì nhìn chị thấy quen)
– Là nhân viên thôi em, chung Công ty với em đó
– “Vậy ạ, chị làm ở nhóm nào sao em không thấy” – Tôi ngạc nhiên hỏi tiếp
– Chị làm ở tầng dưới

Tôi gật gù cứ như đã biết rồi vậy. Tôi cứ nghĩ tầng dưới là tầng của nhóm chị Vi, vì lúc đó Công ty có 2 nhóm, nhóm chị Kim Ngọc và nhóm chị Vi. Ai ngờ đâu là chị cũng làm ở tầng dưới nhưng là ở phòng đối diện với phòng của nhóm chị Vi. Vậy mà mãi đến khi chị cho gọi tôi, tôi mới biết chị là PGĐ. Chị gợi ý hai con đường cho tôi lựa chọn: một là tiếp tục làm bên sale, hỗ trợ các bạn, sẽ có cơ hội thăng tiến lên Trưởng nhóm, thu nhập không giới hạn. Hai là hỗ trợ chị làm công việc văn phòng, sẽ không có hoa hồng nhưng thu nhập ổn định hơn, và điều kiện là tôi phải đạt chỉ tiêu trong thời gian thử thách là 2 tháng. Tôi đã mất vài ngày đắn đo suy nghĩ, vì cái nào tôi cũng thích, nhưng tôi thích sự ổn định về lâu dài hơn nên tôi đã quyết định chọn phương án thứ 2. Cùng với nổ lực hết mình của bản thân và sự may mắn tôi đã đáp ứng được điều kiện mà chị đưa ra để có thể đảm nhận được vị trí Admin sau 3 tháng làm việc tại Công ty. Lúc đó, tôi cảm thấy tự hảo vô cùng. Ngày chị Linh đưa ra quyết định chuyển vị trí công việc của tôi là ngày tâm trạng tôi rất khó tả, vừa vui vừa buồn, vui vì đạt được cái mình mong muốn nhưng lại buồn khi nhìn chị Kim Ngọc với cặp mắt đỏ hoe, tôi biết lúc ấy chị Ngọc giận tôi lắm, tôi chỉ có thể xin lỗi chị thôi.

Thế là tôi chính thức trở thành Admin của Công ty, cho đến giờ đã được 4 năm rồi nhỉ. Cái thời gian mà lúc mới bước chân vào Công ty chẳng bao giờ tôi nghĩ tới. Dù ở vị trí nào tôi cũng luôn cố gắng hết mình, vì bản thân tôi và cũng vì những người đã giúp đỡ tôi từ những ngày đầu khi tôi chưa nắm được gì. Tôi rất ấn tượng bởi những người quản lý của tôi, từ chị Ngọc, chị Linh cho đến anh Sáng, tôi đều cảm thấy tự hào. Tôi thấy mình thật may mắn khi có những người quản lý tận tâm với nhân viên cấp dưới như thế. Nhất là chị Linh, chị nhiệt tình chỉ bảo cho tôi nhiều thứ và cũng có lẽ do thời gian tôi làm việc chung với chị nhiều. Tôi học được rất nhiều điều ở chị. Tôi luôn xem Công ty như ngôi nhà thứ 2 của mình. Và tôi luôn mong muốn mọi người trong Công ty sẽ luôn bên nhau, giúp đỡ, chia sẻ những vấn đề trong công việc cũng như trong cuộc sống để tạo nên một môi trường thân thiện và không ngừng phát triển trong tương lai.


Admin _ Lê Thị Mỹ Ngọc